Ôi đau đớn tiễn linh hồn Tổ quốc
Ôm hình hài lá cờ Vàng Ba Sọc
Chít khăn sô cả dân tộc bịt tang
Ôi ! Miền Nam nỗi đau xót kinh hoàng
! Trời !!! Dậy tiếng kêu vang bị BỨC TỬ
Biễn đổi màu bao linh hồn viễn xứ
Trang Quốc sử nhuộm thắm máu hồng tươi
Chữ Tự do trước mắt đã chết rồi
Vành khăn trắng nỗi đau ngày Quốc Hận .
Đọc thơ anh tự dưng lòng bật khóc Tôi tuy lành nhưng trái tim què quặt Gởi súng cho anh , tiếng nói chân thành Tiếng gọi của tình yêu Tổ quốc .
Trần Phương Đông (1) đã gởi nhiều thuốc nổ Tôi châm ngòi vì tôi lính Lôi hổ Để tiếp tay cơn cuồng nộ toàn dân Nổ tan tành một chế độ bất nhân Cướp xác chết , giết người lành vô tội .
Gởi súng cho anh . Tiếng kêu nhiều thằng ranh chới với Mượn đồng bào chúng mưu lợi cá nhân Khoác bộ mặt anh Việt kiều yêu nước Bọn chúng là ai chắc anh quá biết Là những thằng hèn bợ đít tụi bất nhân La thật lớn họa chăng chúng tỉnh lại . Đời biệt xứ đã mấy chục năm dài Vô tích sự Chẵng nhớ gì ngoài cơm gạo áo tiền .
Trả súng cho anh Người thương binh què quặt Chúng tôi đưa về khắp cùng mặt đất Để cùng nhau tạo trận cuồng phong Thề một lòng diệt tan quân bán nước .
Gởi súng cho anh Ôi tiếng kêu tha thiết Của tám chục triệu con dân nước Việt Để lấy lại lảnh thổ của Cha Ông Giành lại biễn Đông tụi giặc tàu đang chiếm
Gởi súng cho anh Bắn vào đầu quỷ dử Sa tăng Đội lốt người hung hăng tàn bạo Ghiền máu tanh ,ghiền xương thịt đồng bào Xứ Cồn Dầu Ôi ! tiếng gào kêu thảm thiết Họ là ai ? Cũng là người dân Việt Trái tim đâu rồi ? Hởi ngài Châu Viết kính yêu … Mở mắt mà coi , ơi Việt kiều yêu nước . Gởi súng cho anh . Với mìn bom lựu đạn .
Phương Lâm Ngôn Nguyễn . ( 1 bài gởi thuốc nổ của Trần Phương Đông ).
Ngày ra đi đã lắm người nhắc nhở Qua bên nớ phải nói tiếng lương tri Tám năm rồi tôi chẵng nói được gì Không biết đâu để gởi niềm tâm sự .
Mở trang net. Nhìn bức hình mộ chí Lá cờ Vàng ôm giấc ngũ ngàn năm Chiến sỹ Tự do,Tỗ quốc vinh danh Cuộc chiến đấu anh là người thắng trước.
Anh an nghĩ giữa hương hồn đất nước Bao đồng đội bỏ Tổ Quốc ra đi Hoài bảo lớn đã làm được điêù gì Chĩ tiếng sáo Trương Chi thỗi thuỡ nọ .
Tôi là người mới rời xa bên nớ Nhũ với lòng cất tiếng gọi lương tri Nguyễn Tri Phương là Bện viện Quân Y Của đất Huế trong thời kỳ chinh chiến .
Sau bờ thành là Nghĩa trang của lính Giặc đã đào,đập nát đá khắc tên Tấm thẻ bài , nón sắt bể, còn nguyên Giặc đem đổ trắng phêu miền đất núi .
Ba năm rồi đã một lần tôi nói Viết , đăng hình, trên báo nhớ Mậu Thân Lại lần nầy tôi gởi tiếng lương tâm Đễ tưỡng niệm rừng phơi xương đồng đội .
Thưa các anh những gì tôi đang nói Người chết rồi họ cũng chẵng cần chi Nhưng chúng ta theo tiếng gọi lương tri Anh nghĩ gì trước rừng xương đồng đội ? Phương Lâm Ngôn Nguyễn
TÌNH GỬI TỪ TRÊN ĐÔI CÁNH SẮT
-
Tôi đến tìm Em ngày chớm hạ
Vai nặng hành trang, tim nặng tình
Ngâp ngừng muốn nói câu từ giã
Ngại làm nắng úa lúc bình minh.
Lời yêu thầm nói trong thinh l...
MỘT QUÃNG ĐỜI TÔI
-
*Đã ngoài 35 năm rồi, nhưng những hình ảnh xứ vườn cây măng cụt của ngày ấy
luôn chờn vờn trong tâm trí như mới hôm nào đây, nơi Thu được sinh ra và
lớn ...
Hai Sắc Hoa TiGôn ( T.T.Kh )
-
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.
Người ấy thường hay vuốt tóc tô...